……
“Hừ, chỉ có đấu một trận mới rõ thực hư. Các ngươi tự xưng là đại tu tiên đạo, chẳng phải cũng đến ma thổ thượng cổ của bọn ta để tìm kiếm tạo hóa cho bản thân sao?” Một tên ma đầu tiến lên một bước, thần sắc âm trầm.
Các thế lực thuộc phe tiên tu phía đối diện đều thu trọn cảnh này vào mắt.
Khí tức của tên ma đầu kia đã đạt đến cảnh giới động chân, phía đối diện cũng có tiên tu động chân chắp tay sau lưng mà đứng, thần thái thong dong.
Hoàn toàn không bị những lời lẽ kia làm cho dao động.
Trong phe ma môn.
Ở mấy vị trí tít phía sau cùng, có vài bóng người đang đứng sóng vai nhau.
Ba nam một nữ, dung mạo xuất chúng, khí tức quỷ quyệt.
Y phục trên người bọn họ đen tuyền như mực, tỏa ra một luồng hắc quang như có như không.
Lại mơ hồ giống như một vầng hắc nhật, chực chờ cắn nuốt mọi ánh sáng trên thế gian.
Đó chính là các ma tu chân truyền của Hắc Nhật tông.
“Cửu Tiên cũng đến rồi, xem ra dị trạng ở Thần Tiên sơn đã bị phát hiện.”
Nữ tu duy nhất trong nhóm có dung nhan kiều mị, đôi mắt ánh lên luồng hắc quang lạnh lẽo, lúc này khẽ thở dài tiếc nuối.
“Thất sư muội hơi nóng vội rồi, phải biết nóng vội thì không ăn được đậu hũ nóng đâu.” Nam thanh niên thứ hai xõa tóc dài, hắc bào phấp phới hắc quang thản nhiên cười nói.
“Đồ sư đệ nói có lý, Cửu Tiên quả không hổ là mối họa lớn trong lòng ma môn ta. Vô Pháp tiên môn mà Hắc Nhật tông chúng ta phải đối phó thật sự không đơn giản.”
Lại thêm một ma tu chân truyền mỉm cười lên tiếng, sâu trong đôi mắt ngưng tụ hắc quang hiện lên một tia ngưng trọng khi nhìn về phía những bóng người ở hướng đông đối diện.
Những người khác nghe vậy cũng nhìn sang, thi nhau nheo mắt lại, sắc mặt tuy không đổi nhưng trong lòng đã có tính toán riêng.
“Vô Pháp tiên môn.”
Ở vị trí ngoài cùng phía đông, toàn thân các tu sĩ Vô Pháp tiên môn toát ra vẻ lạnh lùng, khí tức trên người gần như không có. Bọn họ tôn sùng lý niệm tu hành đến tận cùng chính là vô pháp vô đạo, khi vận công đã tiệm cận về chữ "Vô", lúc ra tay cũng kín kẽ và bí ẩn nhất.
Đối thủ mà Hắc Nhật tông cần đối phó chính là Vô Pháp tiên môn.
Cửu đại tiên môn, lục đại ma đạo, cùng với biến số mới gia nhập là yêu tộc.
“Với năng lực và số lượng yêu tộc kéo đến đây, có thể kiềm chế được lực lượng của hai phe tiên môn đã là giới hạn rồi.”
“Chúng ta vẫn cần phải cẩn thận hơn, cũng may còn có các vị tiền bối ma đạo ở bên cạnh tiếp ứng.”
Nhìn về phía Vô Pháp tiên môn, thiên kiêu cầm đầu tiên môn hiển nhiên sẽ có chân truyền ma môn tương ứng đứng ra đối phó.
Đặc biệt là mấy vị thiên kiêu tiên môn xuất sắc nhất, phía lục đại ma đạo cũng có những nhân vật kiệt xuất tương đương để đối trọng.
Ai mạnh ai yếu, thế nào mới là thiên kiêu ứng kiếp, qua lần này rồi sẽ rõ.
“Nói nhiều vô ích, Thần Tiên sơn chính là trụ cột của nơi này, các ngươi muốn nghịch chuyển căn bản, trời đất không dung!”
Một vị tiên tu lạnh lùng bước ra, phong vân quanh thân thoáng chốc biến hóa khôn lường, khí số của hai đạo yêu ma phía đối diện lập tức bị áp chế.
Thế nhưng, nương theo một tiếng cười nhạt âm lãnh vang lên, phía ma đạo cũng có lão ma đầu đứng ra, khí số lại được giải phóng.
Gần như chẳng cần thêm bất kỳ lời thừa thãi nào.
Đám người Nguyên Tuế, Hoàng Minh Quang chạy tới từ phía sau quan sát cảnh này, những suy đoán trong lòng rốt cuộc cũng được xác thực.
Bọn họ đã hiểu vì sao hôm nay các phương lại tề tựu tại Thần Tiên sơn.
Hóa ra là còn có mưu đồ này.
Bọn họ nhìn về phía Thần Tiên sơn, trong lòng biết rõ dãy núi này vô cùng vững chãi, nhưng với năng lực của bọn họ thì vẫn có thể phá hủy được. Giây tiếp theo, quả nhiên bọn họ đã thấu hiểu được chân tướng sự việc.“Người trong ma môn quả nhiên dã tâm quá lớn, tham niệm quá sâu, lại muốn đảo ngược trời đất thành ma thổ. Chuyện bực này ngay cả ma môn thượng cổ cũng chưa từng làm nổi, bọn chúng lấy đâu ra sự tự tin đến thế? Chẳng lẽ chỉ vì có thêm một phe trợ thủ?”
Hoàng Minh Quang nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi.
Hàng chân mày Nguyên Tuế khẽ nhíu lại rồi giãn ra ngay, khôi phục dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày, giọng điệu hờ hững: “Đối với đám ma đầu kia mà nói, thành công là tốt nhất, không thành cũng chẳng sao, dẫu sao đây cũng là một vụ làm ăn có lãi. Đằng nào cũng phải tranh đoạt khí số, cớ sao không đặt tầm mắt cao hơn một chút.”
Hoàng Minh Quang á khẩu.
Ngẫm lại mới thấy, giao thiệp với đám ma đầu phía đối diện, có bao giờ bọn chúng không hành xử theo tác phong như vậy đâu.
Dù có chết cũng phải kéo theo kẻ lót đường. Nếu ma đạo không thể tái hiện, vậy thì các đạo khác trong lục đạo cũng phải chìm vào cõi diệt vong cùng bọn chúng, vì thế mà chẳng tiếc đắc tội với trời đất, gây ra ức vạn kiếp nạn.
Khí số lục đạo trong trời đất vốn thay đổi vô thường. Nếu thật sự để ma đạo thành công, thiên kiếp giáng xuống, không chỉ ma đạo gặp tai ương, mà những người tu hành đang cùng sống chung dưới một vòm trời như họ cũng khó lòng thoát nạn. Dù sao thì trời đất vốn vô tình, nhưng luôn vận hành theo những quy luật nhân quả nhất định.
“Hơn nữa, còn có khí tức của Vấn Đạo đỉnh.”
Trong đầu Nguyên Tuế xẹt qua ý nghĩ này. Rõ ràng, cho dù đối phương tự mình ra tay đảo ngược càn khôn, thì nhất định cũng phải kéo theo thứ có mối liên kết nhân quả chặt chẽ nhất với chúng.
Vấn Đạo đỉnh, đường đường là chí bảo của Vấn Đạo tiên tông, chẳng ngờ đâu lại...
Nhớ tới những tin tức truyền ra từ tông môn, các phương tiên môn cũng không thể nhắm mắt làm ngơ.
Mặc dù lúc này tin tức mới chỉ lưu truyền trong giới thượng tầng, nhưng phía ma đạo lại chẳng hề có chút kiêng dè nào.
Vấn Đạo tiên môn đánh mất Vấn Đạo tiên đỉnh, ngay vào thời khắc tranh đoạt khí số then chốt này, quả thực đã khiến khí số tiên đạo suy yếu đi không ít.
“Thế nhưng môn đồ Vấn Đạo vốn lấy chiêm bốc thiên cơ làm sở trường, sao có thể rơi vào cảnh bị kẻ khác trộm mất Vấn Đạo đỉnh mà chẳng hề hay biết?”
“Hay là...”
Khi lời đồn đại rộ lên trước đó, không ít kẻ nghe xong cũng thầm sinh nghi trong lòng, tự hỏi đây liệu có phải là hỏa mù do tiên đạo tông môn tung ra hay không. Một kiện chí bảo tiên môn đang yên đang lành, làm sao có thể không cánh mà bay như vậy được?
Hay là, ở nơi góc khuất mà chúng nhân không thể nhìn thấu, Vấn Đạo đỉnh đã từng rời khỏi Vấn Đạo tiên tông.
Nhưng rốt cuộc là chuyện gì lại có thể khiến Vấn Đạo tiên tông phải mang chí bảo rời đi? Hoặc giả là đối mặt với loại cường địch cỡ nào?
Muôn vàn manh mối chẳng thể xâu chuỗi với nhau, đối với những vị đại năng của Vấn Đạo tiên tông, hiểu biết của họ quả thực quá đỗi ít ỏi.
Chỉ dựa vào suy đoán thì chẳng thể nào biết được cuộc tranh đoạt lục đạo lần này rồi sẽ đi về đâu.
Trong lòng bất giác nặng trĩu thêm vài phần.
Ngay trước mắt, khí số ba phương ầm ầm va chạm vào nhau.
Không gian vạn vạn dặm chấn động mãnh liệt.
Những luồng khí số ẩn giấu trong tối cũng dồn dập từ hư không trút xuống. Trong chớp mắt, khí số ba phương đã liên thủ hóa thành một vòng xoáy khổng lồ. Chỉ trong thoáng chốc, cả ba bên cùng lúc ra tay, lôi tuột toàn bộ những luồng khí số này vào chiến trường khí số tại Thần Tiên sơn.
Đó chính là khí số của ba đạo còn lại: Thần, Quỷ, Linh.
Tản mát khắp các nơi, một vài thần nhân, quỷ tu cùng linh tộc như có sở cảm, đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía vòm trời trung tâm.
Sắc mặt lập tức biến đổi.
“Điên rồi sao?!”
Khí số lục đạo tạo ra động tĩnh to lớn nhường này, bọn họ cũng chẳng thể nào trốn tránh.
Những luồng khí số đó chỉ trong chớp mắt đã lan tràn ra ngoài. Mới vừa rồi còn cuồn cuộn ở vòm trời trung tâm, vậy mà khoảnh khắc sau đã giáng xuống ngay khoảng không trên đỉnh đầu bọn họ. Lại trong chớp mắt nữa, chúng đã cuồn cuộn lao đi, chìm vào khắp bốn phương tám hướng. Trong toàn bộ vũ trụ mà tầm mắt có thể chạm tới, đâu đâu cũng là khí số lục đạo đang xoay chuyển, quấn quít và ầm ầm va chạm vào nhau.……



